Chào cả nhà.

Chắc mọi người đã ít nhiều nghe tới vụ việc, có thể nói là lớn nhất nhì trong giới đam mỹ hiện nay rồi. Vốn dĩ An không định chia sẻ chuyện này trên nhà mình, không phải vì An không muốn nói, mà đơn giản là An tin rằng mọi người đều biết rồi, có nói nữa cũng vô dụng, hơn nữa, chỉ làm cho các bạn thêm bức xúc thôi. Nhưng hôm nay, bạn ♥ ^___^ ♥Nana đã qua và có đôi lời, nên An nghĩ cũng nên nói rõ quan điểm của mình. 

Đam mỹ từ trước đến nay luôn là câu truyện về tình yêu của hai chàng, chưa bao giờ, và cũng sẽ không bao giờ là của một nam một nữ. Chúng ta yêu thích nó cũng như đối với các thể loại viễn tưởng, trinh thám, thần thoại, nhân văn… mà thôi, cớ sao có thể coi đó là “bệnh”?

Trong những câu chuyện lưu truyền trong nhân gian và cả ngày nay, trong ngôn tình, tình yêu giữa nam và nữ luôn được quý trọng, nhất là khi tình yêu đó trải qua hàng ngàn ngăn cấm từ gia đình và xã hội, vượt qua những gì gọi là “môn đăng hộ đối”. Vậy sao tình yêu của nam và nam lại không được đối xử như thế?

Tôi xin trích đoạn ngắn sau đây.

Đạo Phật tin rằng, mọi sự mọi vật trên thế gian là vô thường, cuộc sống nhân sinh cũng chuyển dịch biến hoá không ngừng và tuỳ theo nghiệp của mỗi chúng sinh, giới tính có thể thay đổi từ giới này sang giới khác như người nam trở thành người nữ hay ngược lại và chuyển dịch từ đời này sang đời khác. Ngay cả trong đời hiện tại cũng đã có nhiều người hoặc tự mình thay đổi với sự trợ giúp của y khoa hay tự nhiên thay đổi giới tính. Dù thế nào cũng không ra ngoài nhân quả. Mỗi người trong chúng ta mang trong mình cái nghiệp, nghiệp lành nghiệp dữ mình làm mình chịu, có gieo nhân tất có quả.  Theo lý này, chúng ta thương yêu người nào, dù cùng giới tính hay khác giới tính đều là có duyên nợ với người đó ở quá khứ. Chính duyên và nợ quá khứ thúc đẩy chúng ta thương yêu trong hiện tại. Đó là quan hệ nhân quả bình thường. 

(Thư viện Hoa sen)

Đây cũng chính là tư tưởng chủ đạo của Thế giới tình yêu nói chung và đam mỹ nói riêng, để trả lời cho câu hỏi, “Vì sao nhất định phải là người ấy?”

Tôi không biết vì sao người khác đọc đam mỹ, không biết vì sao có người nghiện đam mỹ, nhưng đối với tôi, việc đọc và say mê nó giúp tôi nhận ra được nhiều điều.

Thứ nhất: Tình yêu trên Thế giới này là điều đáng để người ta trân trọng, bất kể nó dưới hình thức nào chăng nữa. Bởi chẳng ai biết tình yêu mà mình đang có có phải tình yêu duy nhất hay không, có phải người đó sẽ là người chung sống cùng mình đến cuối đời hay không. Tôi tin rằng chẳng có điều gì là mãi mãi, dù là lửa tình cũng có ngày lụi tàn, nhưng họ vẫn sẽ sống bên nhau, rằng buộc nhau bởi một sợi dây “định mệnh”. Cho nên, biết trân trọng tình yêu của mình sẽ làm bạn yêu mà không hối tiếc.

Thứ hai: Đam mỹ và thực tế là hai phạm trù hoàn toàn tách biệt. Vâng, ắt hẳn trong các bạn ai cũng từng lấy một hình mẫu nhân vật trong truyện nào đó để trở thành mẫu người yêu lý tưởng của mình. Nhưng bạn có đủ sức để khiến người đó yêu mình, nếu đó là người thật và đang đứng trước mặt mình không? Chà, với tinh thần của fan cao cả, chắc chắn các bạn sẽ đáp là, “Không, họ chỉ thuộc về nhau thôi!” Cái chính là, hiện thực không như vậy. Nếu các bạn có đủ dũng khí bước ra khỏi thế giới màu hồng mà những câu truyện xây lên, (hãy tin tôi đi, dù là ngược luyến thê thảm thế nào chăng nữa, thì trước đó nó cũng đã ám thị vào đầu bạn về một tình yêu đẹp như mơ rồi) thì hãy thử xem bộ phim Queer as fork một lần đi, để chứng kiến cuộc sống của người đồng tính dám thừa nhận giới tính của mình và cái nhìn của xã hội của những người bình thường về họ. Tôi không dám trách những người bình thường đó và những sự khinh bỉ của họ dành cho thế giới thứ ba, bởi họ có cái lý của mình, nhưng tôi không ngăn được mình thôi xót xa và không ngừng đặt câu hỏi, “Tại sao?”

Những lời tôi nói trên đây chắc các bạn cũng đã từng tự nói với bản thân rồi, nhưng đó là ý kiến của tôi, mong mọi người không trách tôi dài dòng

Vâng, và giờ tôi xin quay lại chủ đề chính, với nhân vật “hot” nhất thời gian qua, Miss Uyển Nhi. (Nếu các bạn chưa biết về chuyện này có thể tham khảo bên nhà Sweetdeath4u)

Đã đạo văn, đổi giới tính nhân vật, lại còn chửi đam mỹ “biến thái”.

 Theo quan điểm của bạn ấy thì những người đọc và edit đam mỹ đều là dạng “đồng bóng”, vậy bạn ấy thì không sao? Bạn ấy đọc đấy chứ, và tôi tin rằng không chỉ đọc mỗi truyện mà bạn ấy ăn cắp, đổi giới loạn xị lên thôi đâu, vì thử hỏi, không đọc nhiều thì làm sao biết cái nào hay, dở? Tôi thương thay bạn ấy, vì sao lại tự gán cho mình mỹ danh như thế?

“Hủ nữ/nam”, “Fan girl/boy” là cách gọi của các fan đam mỹ với nhau, giống như họ tự trêu nhau là, “Trời ơi, sao mày biến thái quá vậy!”, nhưng hoàn toàn không mang ác ý như cách mà những người ngoại đạo gọi đâu. Chúng tôi thích mắng nhau như vậy đấy, vì chúng tôi là một gia đình, bạn có hiểu không?

Sự can thiệp từ bên ngôn tình… tiếng vọng nơi chân trời chăng?

Câu ỷ đông hiếp yếu nguyên lai là muốn ám chỉ việc giới đam mỹ chúng ta đã dành cho bạn ấy “sự ưu ái” quá mức. Giờ có phải chúng ta lại bị đặt trong tình huống ngược lại không?

Bạn Uyển đã hô hào, nói rằng chỉ cần một nửa giới ngôn tình mà qua thì chúng ta sẽ bẹp như con gián. Vậy nếu đúng như lời bạn ấy nói, thì tôi xin mạn phép nhận xét rằng, một nửa giới ngôn tình đều trong tình trạng thiểu não, à, sao tôi đề cao họ quá vậy, căn bản là loại não không có nếp nhăn, chỉ để giữa hộp sọ cho người ta không vứt bỏ từ thưở mới lọt lòng thôi.

Nhưng đương nhiên nhận định trên của tôi là không đúng, vì cho đến giờ tôi vẫn chưa thấy bất kỳ ai từ phía ngôn tình cho một lời nào cả.

Vâng. Không một lời.

Tôi được biết có một số bạn đã liên lạc với những “gạo cội”, những người có tiếng nói nhất định trong giới ngôn tình, đề nghị dạy dỗ bạn Uyển chăng? Tôi không rõ nữa. Nhưng cho đến giờ, tôi chẳng nghe tin gì từ những “bô lão” đó cả.

Hôm nay qua nhà Sweet mới biết, bên Trường tồn và Tàng thư viện đã xóa sạch đam mỹ. Vâng, nếu như những vị đức cao vọng trọng kia đã ra mặt, đã lên tiếng, thì liệu rằng một tiếng sủa nhỏ bé đó có khiến các Mod của hai trang web lớn như vậy hành động như thế không? Người ta vẫn có câu, vuốt mặt phải nể mũi kia mà. Vậy phải chăng, các vị đó chưa hẳn là đức cao, chưa hẳn là vọng trọng; hay là, trong đầu các vị ấy cũng nghĩ chẳng khác gì bạn Uyển, rằng cái thể loại này thì thật là đáng khinh bỉ, có tao đạo lại làm cho nó thành cao sang, chúng mày không biết cảm ơn lại còn to mồm chửi (trích lời bên sweet).

Tôi tin rằng, bất cứ ai lâm vào tình cảnh bị người của phe khác lôi ra để rủa xả về một kẻ X nào đó phe mình thì phản ứng đầu tiên luôn là khó chịu. Khó chịu vì tại sao con X đó lại làm những việc đấy để mình bị lụy vào. Khó chịu vì tại sao kẻ nghe cằn nhằn lại là mình. Và đương nhiên, họ sẽ đáp lại kiểu như, “Bạn cho chúng tớ một thời gian, chúng tớ sẽ nghĩ cách giải quyết”. Nhưng các bạn có biết trong đầu tôi đang mường tượng ra cảnh giải quyết giữa họ là như thế nào không?

– Sao em lại làm thế?

– Thì tại… (bla bla lý do + thêm mắm thêm muối)

– Thôi được rồi. Bọn họ thật quá đáng, nhưng em làm thế là không được.

– Chị nghe em nói này… (bla bla +++)

-… Em làm gì thì làm, đừng để người ta nói chị là được.

 Vâng, giơ cao đánh khẽ thôi. Vì sao?

Thứ nhất: Họ chẳng mặn mà gì với chuyện chả-phải-của-mình. Trời ơi, có ai biết một ngày họ phải làm quần quật thế nào ngoài cuộc sống thực không? Lên lớp, đến trường, ở văn phòng, nghe sếp mắng,… Trời ạ, đủ cả. Rồi đến khi về nhà, lên blog thân thương – nơi “trú ẩn trong cơn bão” của họ, thì lại nghe người ta than phiền. Hỡi ôi, tâm tình nào mà quản?! Trả lời cho có lệ thế thôi. Này nhé nói cho mà nghe, việc danh dự của ngôn tình chả là cái đinh gì với họ. Họ chỉ cần edit ngon lành, không đạo, không ăn cắp, không gây hấn với ai, đố ai làm gì được họ đấy? Họ vẫn thanh cao, vẫn là bậc đáng để người ta tôn sùng, dù bên trong thế nào chăng nữa.

Thứ hai: Đây là thế giới ảo. Các bạn đều hiểu điều này, đúng chứ? Dù có thân thiết cách mấy thì đôi khi có những lời không thể nói ra được. Hơn nữa, bạn đang thân với người ta, tin rằng mình hiểu người ta lắm, đột nhiên vào một ngày đẹp trời lại nghe kẻ khác nói xấu người kia, bạn sẽ thế nào? Ảo mà, chả tin được bố con thằng nào cả. Bạn sẽ tin vào trực giác của mình hay tin vào lời một kẻ không-được-thân-cho-lắm, mà có thể nói là, ngoại-đạo?

Bạn nói, cứ đưa bằng chứng ra là hết chối? Nhưng xin thưa, con người ta có một tập xấu, gọi là “bao che khuyết điểm”. Tôi xin nói rằng, dù họ có nhận lời cũng sẽ chẳng làm đâu, vì có không làm thì ai làm gì được họ? Bạn có thể lao tới đấm túi bụi không? Không. Bạn có thể rủa xả xỉ vả nó đến mức cả làng cả tổng nhà nó, hàng xóm láng giềng đều biết không? Không. Hãy nhớ, đây chỉ là thế giới ảo thôi.

Có lẽ, chỉ cần hai lý do trên là đủ giải thích cho việc tại sao đến giờ vẫn chẳng có cái gì gọi là “thanh trừng nội bộ” xảy ra cả. Chà, chúng ta lại đứng ở gianh giới giữa “tin” hay “không tin”, giữa “nên để họ tự xử” hay “xử nó theo luật rừng”. Tôi chợt nghĩ rằng, nếu mình cũng đem tiểu thuyết ngôn tình nổi nhất hiện nay về xào một trận thì bộ mặt những vị bô lão đó sẽ như thế nào? Nhưng tôi đành không nghĩa khí mà chùn bước thôi.

Vậy đấy, một lần nữa tôi lại cảm phục bạn Uyển, vì sự “hy sinh cao cả” của bạn ấy cho giới ngôn tình khi phải “cố” đọc một thứ mà mình phỉ nhổ. Nếu là tôi, thành thực mà nói, tôi không làm được. Không phải vì tôi sợ đám anti-fan đông đảo hứa hẹn trong tương lai, mà chắc tôi là người thuộc về bên chỉ đọc được đam mỹ và nói “không” với ngôn tình. Cho nên chỉ nội việc tưởng tượng mình sẽ đọc ngôn tình thôi cũng làm tôi nao nao chực … Còn lương tâm ư? Chà, tôi chẳng phải người có lương tâm gì đáng nói, vì tôi sinh ra dưới chòm sao và thần bảo hộ luôn bấp chấp thủ đoạn để đạt được cái mong muốn mà . Cho nên bạn hãy tin đi, rằng tôi ghét bạn, tôi ghét bạn điên cuồng, bạn Uyển ạ. Ai cũng có giới hạn của mình thôi. Và nếu bạn chạm tới giới hạn của tôi, tôi thề bạn sẽ còn khốn nạn hơn giờ rất nhiều.

Chà, vấn đề này sẽ phải mất nhiều thời gian để giải quyết, nhưng tôi nghĩ nó sẽ không kết thúc trong tay mình. Tôi không hô hào các bạn hãy nhảy vào rủa xả con nhỏ đó đã đời, hay lặng yên xem biến. Tôi chỉ hy vọng các bạn bình tĩnh hơn, nói chuyện thẳng thắn rõ ràng hơn. Xúc cảm là thứ ai cũng có, nhưng đối diện với chuyện này cần lý trí phần nhiều. Bạn muốn nói cho họ hiểu, họ phục, thì không nên giống như tôi đang làm, vừa chửi và đe dọa  Tôi đã nghe câu chuyện của các Mod bên vnsharing trong nỗ lực mở box đam mỹ, tôi tin rằng nếu họ nói phục được admin của Vnsharing, chúng ta cũng có thể góp lời với admin của Trường tồn và Tàng thư viện. Nhưng mọi chuyện đều trong dạng khả năng, cố gắng hết sức là được 

Hy vọng bài viết này sẽ không làm các quan khách phiền lòng, tiểu nữ xin cáo lui