[36 kế] Quyển 1. Tá thi hoàn hồn [Chương 14. Hải đường]

Mặt Ngôn Mặc thoáng chốc xanh xao quá nửa, không biết hiện giờ đổi ý còn được không?

Nhìn dáng vẻ đắc ý của Hoắc Cảnh Vân, xem ra không thể nào rồi.

Sẽ không thực sự bắt mình tham gia chứ?

Tuy rằng không phải mình không sáng tác nổi, nhưng mà vấn đề tiêu chuẩn thì cần thêm thời gian để nghiên cứu đã…

 – Vậy tiểu vương bắt đầu trước nhé.

Hoắc Cảnh Vân liếc xéo Ngôn Mặc mang hàm ý khác, Thái Tử điện hạ cứ nghĩ từ từ, ta không tin ngươi có thể nghĩ được thứ gì đó, cho dù ngươi rất tài hoa, nhưng bản vương cũng đâu vô dụng. Continue reading “[36 kế] Quyển 1. Tá thi hoàn hồn [Chương 14. Hải đường]”

[36 kế] Quyển 1. Tá thi hoàn hồn [Chương 13 – 4]

Tiệc chúc thọ – Phần 4

Ngôn Mặc chẳng thèm để ý hình tượng, tự chỉ vào mình, miệng không sao khép vào được, hoàn toàn biểu hiện toàn bộ sự kinh sợ của mình.

Lúc nào y sáng tác nhạc chứ? Sao bản thân y không hay biết?

 – Thái Tử điện hạ chưa từng nghe tới sao? – Tái Thuần nghi hoặc mở miệng.

Ngôn Mặc đáp lại bằng vẻ mặt, ta không hiểu nàng đang nói gì…

Mọi người vểnh tai nhìn trò khôi hài bất ngờ này.

 – Lúc trước khi Tái Thuần ở ngoại thành Lâm Xuyên vô tình nghe được công tử ngâm nga, sau tự ý biên soạn thành ca khúc. Có lẽ do lúc đó công tử tùy hứng sáng tác, cho nên bản thân mới không nhớ kỹ. – Tái Thuần thấy Ngôn Mặc thực sự không nhớ ra, vì vậy liền giải thích. Continue reading “[36 kế] Quyển 1. Tá thi hoàn hồn [Chương 13 – 4]”

[36 kế] Quyển 1. Tá thi hoàn hồn [Chương 13 – 3]

Tiệc chúc thọ – Phần 3.

Nhìn phụ vương hiện giờ cũng mày nhăn khổ não, Ngôn Mặc do dự có nên nói ra hay không. Chỉ cần điều tiết thu nhập từ thuế là được. Nhưng mà trông thấy Cơ Cung Niết nhìn y với ánh mắt sâu xa, Ngôn Mặc nuốt nước bọt. Họa từ miệng mà ra, bây giờ cứ là không cần nói, sau này có cơ hội thì nói nhỏ với phụ vương là được rồi.

 – Chẳng hay Thái Tử có lời giải đáp hay không? – Tá Tẫn cung kính hỏi Ngôn Mặc.

 – Nếu Đại vương quý quốc vì thế mà phiền não, Cơ Cung Diễn vẫn là bất tài, làm sao giải ra được đây? – Cáo già kia, muốn làm ta mất mặt ư? Giả bộ thanh cao cái gì! Ngôn Mặc âm thầm bĩu môi.

 – Nếu Thái Tử có thể giải ra được câu hỏi lay chuyển cự thạch, sao lại bị vấn đề nho nhỏ này làm khó chứ? – Tá Tẫn cũng không dự định buông tha cơ hội khiến Bắc Tề mất mặt.

 – Công việc cần chuyên tâm, đắc đạo có trước sao, có thế thôi. Bản cung không giỏi trị quốc trị thế, quý sử làm sao có thể vơ đũa cả nắm được? Continue reading “[36 kế] Quyển 1. Tá thi hoàn hồn [Chương 13 – 3]”

[36 kế] Quyển 1. Tá thi hoàn hồn [Chương 13 – 2]

Tiệc chúc thọ – Phần 2.

 – Ủa? Thái phó cũng biết chuyện này sao, mau mau nói đi. – Tề Vương vội vàng muốn biết nhi tử của mình làm sao giải được câu đố của Tái Thuần.

 – Dạ, lúc đầu…

Thế là Chu Dịch Tuyền kể lại đầu đuôi mọi chuyện ở đề hội hôm đó. Mọi người ngồi bên cạnh lắng nghe không khỏi xì xào bình luận, nửa tin nửa ngờ. Dù sao ai cũng biết tên Thái Tử này vô công rỗi nghề, yêu thích nam sắc, đột nhiên y lại biến thành kỳ tài, ai mà tin cho nổi. Chỉ là vừa rồi y đã giải thích được về Hỏa vân quả… Continue reading “[36 kế] Quyển 1. Tá thi hoàn hồn [Chương 13 – 2]”

[Ba mươi sáu kế] Quyển 1. Tá thi hoàn hồn [Chương 13. Tiệc chúc thọ]

Phần 1.

Hương hoa đào, hương hoa mận, phớt trắng đỏ đậm, từng thứ tân trang, dây nhẹ buộc lại, lướt qua dòng nước với những cánh hoa đào rơi, một người vội vã mà đi.

Xong rồi, xong rồi, chậm mất, chậm mất…

Ngôn Mặc không có lòng dạ nào thưởng thức mỹ cảnh đám cỏ xanh trong mưa, cánh đào hồng trên nước, cũng không buồn xem cung điện bố trí tỉ mì, vội vàng đi về hướng Thượng Xuân điện, dọc đường đi gà kêu chó sủa, thị vệ cung nữ vội vàng hành lễ với vị Thái Tử đang vội chết đi được kia.

Nỗi khổ trong lòng Ngôn Mặc không bút nào tả xiết. Ngày hôm nay là ngày mừng thọ Tề Vương năm mươi tuổi, hết lần này tới lần khác lại bị cái người kia làm trễ…

Nhớ tới nguyên nhân hại mình tới muộn, Ngôn Mặc lại nghiến răng nghiến lợi… Nhớ lại lúc đó… Continue reading “[Ba mươi sáu kế] Quyển 1. Tá thi hoàn hồn [Chương 13. Tiệc chúc thọ]”

[Ba mươi sáu kế] Quyển 1. Tá thi hoàn hồn [Chương 12. Thất bại]

Cột trụ sơn đỏ trăm năm sừng sững không đổ, qua bao mưa gió, ngạo nghễ đứng thẳng, đại diện cho sự uy nghiêm thần thánh của cả một vương triều.

Đại điện rộng lớn, trên sàn nhà không dính một hạt bụi nhỏ, quần thần một dàn, quỳ xuống dưới chân Vương thượng của họ, chỉ nhỏ bé là thế, lại chống đỡ cả Vương Triều Bắc Tề. Người này chính là bầu trời của Bắc Tề, chỉ là Quân vương lúc này không còn hiền lành như xưa, không còn trấn định như xưa, đã không còn như trước dù gió mưa cũng bất biến… Continue reading “[Ba mươi sáu kế] Quyển 1. Tá thi hoàn hồn [Chương 12. Thất bại]”

[Quân kỹ] Khuynh tẫn thiên hạ [Chương 15 – Hoàn]

Con nối dõi phong ba [Hạ]

Quan hệ của Triệu Đình Hạo và Tống Việt sau trận phong ba con nối dõi một lần nữa về đến điểm thấp nhất.

Tuy rằng biết bản thân mình bị lạnh nhạt sau khi sự tình bại lộ là việc đương nhiên, nhưng duy trì liên tục mấy tháng thì là chuyện vô cùng hiếm có.

Dù không châm chọc hay ác ngôn, nhưng sự coi thường hoàn toàn và lãnh đạm đôi khi còn khiến người ta đau lòng hơn cả dùng bạo lực.

Nhìn Triệu Đình Hạo ngày ấy cưỡng chế dược lực đến mức hao tổn kinh mạch, Tống Việt lo lắng không thôi. Continue reading “[Quân kỹ] Khuynh tẫn thiên hạ [Chương 15 – Hoàn]”

[Quân kỹ] Khuynh tẫn thiên hạ [Chương 14]

Sự kiện thứ ba: Con nối dõi phong ba [Thượng]

Dù là hoàng đế trốn thế nào cũng trốn không nổi vấn đề nối dõi tông đường, Triệu Đình Hạo cũng vậy.

Lúc trước thiên hạ vừa định, nhân tâm chưa ổn, vấn đề người thừa kế còn chưa cần triều thần nghị sự.

Nhưng giờ tứ hải đã an, dân chúng thuận theo, nỗi lo Hung Nô ở biên ải đã dẹp, dù đôi khi có thiên tai, nhưng vẫn là quốc thái dân an, thịnh thế thái bình.

Cảnh Đức Đế đăng cơ tới nay đã năm năm, chiến tích trác việt đã quá rõ ràng, nhưng tình hình nội cung lại cực kỳ đìu hiu. Continue reading “[Quân kỹ] Khuynh tẫn thiên hạ [Chương 14]”

[Quân kỹ] Khuynh tẫn thiên hạ [Chương 13]

Sự kiện thứ hai: Luận võ bị thương.

Thời gian trôi qua thật mau, chớp mắt đã đến cuối năm rồi.

Trong Cấm vệ quân có rất nhiều hoạt động chúc mừng, náo nhiệt nhất và cũng nổi tiếng nhất là Quần Anh Hội.

Quần Anh Hội chính là nơi có điều kiện tốt nhất để cận vệ binh luận bàn võ nghệ, đại triển quyền cước, nếu như có thể đạt được hạng nhất thì không chỉ nhận được rất nhiều phần thưởng mà còn được thượng quan ưu ái hơn, từ nay về sau một bước lên mây. Continue reading “[Quân kỹ] Khuynh tẫn thiên hạ [Chương 13]”

[Quân kỹ] Khuynh tẫn thiên hạ [Chương 8]

Ngây người ở Tướng quân phủ gần nửa tháng.

Vốn thời tiết đang là mùa hạ, trời quang nóng bức, nhưng giờ lại đổ mưa liên tục, cũng giống như chính tâm tình của Tống Việt lúc này.

Ở Tướng quân phủ, Tống Việt nhớ về vài việc, sửa sang lại mấy thứ, cũng định quên đi vài chuyện.

Chiến giáp và Lục Thiên kích kia, dù đã là ‘huynh đệ’ vào sinh ra tử của y, nhưng về sau, y không thể dùng đến chúng nữa rồi.

Những năm tháng hào hùng nơi biên thùy kia rồi sẽ bị cát bụi thời gian chôn lấp. Continue reading “[Quân kỹ] Khuynh tẫn thiên hạ [Chương 8]”

[Giới thiệu] Trọng sinh văn

Trọng sinh văn: Người đã chết xuyên hồn về thời thơ ấu của chính mình, hoặc sống lại trong thân thể một người khác ở thời hiện đại.

Continue reading “[Giới thiệu] Trọng sinh văn”

[Quân kỹ] Phong tự yên la [Chương 44]

Ngày hôm sau, Triển Hồng Lăng y hẹn tới tiểu viện, còn đưa cho Thanh Ly và Nhị Tử hai túi hương.

” Nhất định phải mang túi hương này cẩn thận. Trước khi vào Vạn Độc cốc sẽ đi qua một cánh rừng rậm, bên trong là chướng khí mang độc. Cái túi hương này sẽ giúp trừ độc.”

Được Triển Hồng Lăng dẫn đường, ba người đi lòng vòng trong một sơn cốc nửa canh giờ, rồi khi leo lên một mỏm núi cao khoáng đạc thì thấy được Vạn Độc môn trong truyền thuyết.

“Lối vừa rồi là đi qua Bát quái trận. Hồi còn bé ta cũng mất nhiều công sức mới nhớ được cách đi đấy. Có lần ta không cẩn thận, đi nhầm vào chỗ bọn Dược Thi. Nếu không nhờ cha ta tới nhanh thì ta đã sớm chết dưới tay bọn chúng rồi.” Continue reading “[Quân kỹ] Phong tự yên la [Chương 44]”

[Quân kỹ] Phong tự yên la [Chương 43]

43.

Thấy hồng y nữ tử đi xa rồi, Nhị Tử mới lau mồ hôi lạnh trên trán.

“Nghĩa phụ, sao Người lại chọc vào loại đàn bà quái đản này chứ…”

Thanh Ly lắc đầu nói, “Nàng ta chỉ là bị chiều quá sinh hư thôi, tính cách dù điêu ngoa nhưng qua ánh mắt ta biết được, bản tính nàng ta không xấu đâu. Còn cái bột phấn kia thì, ta thực là vừa đánh cuộc với số phận, xem thử mình có tránh được tai kiếp đó không thôi.”

“Lần này quả thực được trời chiếu cố mà! Nhưng còn ước hẹn ba ngày sau, sợ rằng không được như thế đâu.” Nhị Tử lo lắng nói. Continue reading “[Quân kỹ] Phong tự yên la [Chương 43]”

[Quân kỹ] Phong tự yên la [Chương 42]

42.

Sau nửa năm xa cách, Thanh Ly đã gặp lại Tống Việt.

Một Băng Tâm Các rộng lớn lại giá buốt thấu xương. Ngoại trừ những tảng băng sáng trong suốt, bốn mặt tường chỉ còn những mảnh vải lụa điểm tô. Ánh sáng thoáng hiện qua lớp vải như họa nên bầu trời cao xanh nơi thảo nguyên. Rèm cũng mang màu trắng thuần khiến người ta mơ hồ trông thấy người nam nhân nằm lặng lẽ như say ngủ trên chiếc giường hàn ngọc.

Chỉ cần vén bức rèm kia lên, Tống Việt liền hiện ra trước mắt.

Có lẽ vì trúng độc Xích Chu mà gương mặt y mang sắc hồng nhạt thay cho màu trắng xanh khiến người ta sợ hãi. Chu sa điểm trên trán tựa như đang phản chiếu ánh nến, toát lên sắc huyết đến chói mắt. Nếu như không phải hơi thở đã ngưng lại, nếu như không phải con tim kia không còn đập nữa, thì sẽ chẳng ai nghĩ được rằng người trước mắt đã chết đi. Continue reading “[Quân kỹ] Phong tự yên la [Chương 42]”

[Quân kĩ] Phong tự yên la [Chương 41]

Khi Thanh Ly tỉnh lại thì phát hiện mình đang được Hô Nhĩ Xích ôm chặt trong lòng.

Y nhấc cánh tay đang bao quanh người ra rồi chống thân dậy, vì thế mà cũng đánh thức người bên cạnh tỉnh lại.

Hai người không hề nhắc tới chuyện Thanh Ly phát tiết khóc lóc ầm ĩ lúc trước. Thanh Ly chỉ bước tới trước bàn, cầm ngọc trâm vấn mái tóc dài thành búi đơn giản.

Hô Nhĩ Xích đứng phía sau phủ thêm áo ngoài cho y rồi đặt tay trên vai y. Thanh Ly không quay đầu lại, chỉ phủ bàn tay lên mu bàn tay hắn mà thôi. Continue reading “[Quân kĩ] Phong tự yên la [Chương 41]”